Yêu rồi...chia tay nhé... Yêu rồi... lại chia tay, lại yêu lại chia tay. Yêu. Chia tay.
Ôi, mình cảm thấy nó chẳng còn gì trong con người mình nữa. Dần dần hai chữ "tình yêu" trở nên quá bình thường....tầm thường. Không thể làm cho mình thấy thích thú. Tại sao bây giờ mình lại có cảm giác ngán ngẩm những chuyện này thế nhỉ? Phải chẳng con người mình trở nên vô cảm rồi... Mình thấy thật nực cười cái cảnh trai gái tán tỉnh nhau, liệu họ có đến với nhau không, họ sẽ yêu nhau , và sẽ có kết quả đẹp chứ?
Thường thì nếu hai bên thật lòng thương yêu nhau, và nhân hòa địa lợi, thì quá tốt, họ sẽ hạnh phúc như ý muốn!
Có những cặp không thể đến được với nhau vì lý do này, lý do kia. Cũng không sao, vì kiếp này ông Tơ Bà Nguyệt không thích se duyên cho họ.
Có một vài người chỉ đơn giản là thích cảm giác đầu của tình yêu, thích những lần chinh phục thành công. Món khoái khẩu của họ là món khai vị, còn sau đó họ ngán đến tận cổ rồi, nên không thể tiếp tục bữa tiệc với người kia được. Và lại đến một bữa tiệc khác, để cảm nhận không khí khác.
Thôi thì lý do gì thì...cũng là chúng ta đi tìm một nửa của mình. Cố gắng đi tìm. Có khi quên đi, vô tình tìm được. Có khi ghép đại để mảnh vỡ đỡ cô đơn...
Uhm, bây giờ thì mình thấy thật sự bình yên. Có lẽ thế. Có lẽ nên dùng từ bình yên, sau sóng gió tình yêu. Những đợt sóng kinh hoàng, rồi êm ả, rồi nồng nàn. Có đau buồn, có hạnh phúc. Có nhiều thứ. Có nhiều. Suy tư...
Nụ hôn rất đáng sợ. Nó sẽ khiến mình nhớ dai dẳng đến người đó, thế nên đừng vội vàng trao nụ hôn cho bất kỳ người nào khi chưa thật chắc chắn họ sẽ là của mình mãi mãi , họ sẽ cướp mất linh hồn của bạn. Một người con trai khác hôn bạn sau cuộc tình thứ nhất... Chia tay... điều đó có nghĩa là những con người đó lại đang giằng xé linh hồn bạn, mà chỉ có chính bạn- nạn nhân mới cảm nhận thấy. Một sự hối lỗi cho tâm hồn chính nạn nhân.... Cảm giác ê chề, thất bại, tự chê bai mình. "Nụ hôn " mang cảm giác tình yêu tuyệt vời hơn, nó làm mình yêu người hơn, nhưng nghĩ lại, sau những cuộc tình nó đã thuộc về ai? người mình yêu, người yêu mình... Ai? hay chỉ là những người bình thường, người dưng, người xa lạ, người không bao giờ gặp lại...Không xứng đáng. Cảm giác lại càng khó chịu hơn, tự xấu hổ với bản thân: Sao lại sống khác với lời nói.
Mình nhớ ngày xưa, khi nói chuyện với một cô bạn về tình yêu. Cô bạn mình thích kiểu tình yêu thật sóng gió để cảm nhận thú vị trong tình yêu, thích được có nhiều bạn trai cưa cẩm để thấy mình quan trọng trong mắt họ thế nào. Còn mình, hồi đó mình nói: chỉ thích đến với một người, để cảm nhận tình yêu thật yên ấm, cảm giác an toàn bên một người đàn ông của mình, thật hạnh phúc. Vậy đấy, bây giờ thì khác hẳn. Cô bạn của mình đến giờ vẫn chỉ có một cuộc tình và cứ than vãn với mình là chán quá, thích được như mình. Còn mình thì chỉ biết cười...Thế đấy, ghét của nào trời cho của đó, muốn cũng không được, vì tình yêu đâu chỉ có một phía. Nên bây giờ mình ghét tình yêu!
Mình sống nên nghiêm khắc hơn với chính mình. Có lẽ chính mình đã gây ra những cảm giác chán nản, ngán ngẩm hiện tại. Sự non nớt trong suy nghĩ, hành động!
Một cuộc sống mới ý nghĩa hơn...
Bây giờ vẫn thấy dị ứng với từ "yêu". Và nghi ngờ, đa nghi khi mấy cậu con trai buông lời ... giăng bẫy.
...
http://vn.myblog.yahoo.com/vuthimailinh
vuthimailinh@yahoo.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét